Bà ngoại là người bồng con đầu tiên,con đỏ lắm, nhỏ bé, nhắm mắt ngủ li bì... Rồi con biết lật, biết lật ngửa lại sau khi lật úp mệt,biết bò,biết quỳ,biết giỡn,.... Mẹ hạnh phúc lắm sau mỗi ngày đi làm về mở cửa phòng là thấy con, con mẹ thấy mẹ là cười tít mắt, hai tay giơ giơ ra như muốn mẹ bồng...Yêu lắm mỗi sáng khi con dậy là quay sang bò chui đầu vào lưng ba để gọi ba dậy, ba mà giả vơ không đụng đậy gì là con quay sang mẹ,rúc vào mẹ gọi mẹ dậy, nếu mẹ mà giả lơ luôn là con bò lên đầu giường gõ thùm thụp vào để gọi ba mẹ dậy. Mẹ và ba vui lắm con à, sáng nào chưa bước xuống giường cũng đã được cười thật nhiều!.. Dạo này con tập ngồi nhưng chưa vững cứ lâu lâu lại ngã ra, mỗi lúc thế là con cười hề hề. Mới hôm qua mẹ bị mỏi lưng nhờ ba đấm lưng giùm, thế là thấy ba đấm con cũng bò lại, treo lên lưng mà và đấm, hihi...Còn nhiều nhiều niềm vui nữa mà con mang lại cho ba mẹ.
Con là tất cả của ba mẹ đó messi ơi, mẹ sẽ chờ thêm những niềm vui từ thằng nhóc quậy của mẹ.
Thương con.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét